Mình yêu nhau không

Đăng bởi ngocluongpham, 4/7/15, trong Sách - Tài liệu - Truyện. Trả lời: 0 Lượt xem: 121,041.

  1. ngocluongpham

    ngocluongpham Thành viên mới
    Thành Viên
    • 1/13

    Tham gia:
    6/6/15
    Bài viết:
    9
    Được thích:
    0
    Thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    #1 ngocluongpham, 4/7/15 Lượt xem: 121,041
    "Mình yêu nhau không" là tựa đề truyen teen của tác giả Phúc Phuễ một cái tên thật ấn tượng . Cô đưa tới cho người đọc một cảm nhận hoàn toàn mới. Mỗi khi truyện của cô ra mắt thì rất được các bạn trẻ ủng hộ . Lần này cũng vậy với những tình tiết dễ thương gây cười thì mãi mãi làm cho người đọc phải nhớ đến hình ảnh cô gái mang trong mình một vẻ đẹp giản dị một tâm hồn tỏa sáng nhưng lại có vẻ bề ngoài ướng bướng và lì lợm . Còn chàng trai mang vẻ đẹp của một người trưởng thành trải đời có ngoại hình là một hot boy hình mẫu của các bạn gái. Anh hòa đồng và luôn cuốn hút luôn nổi bật giữa đám đông. Đây sẽ là một câu chuyện tình dài với đầy màu sắc . Mọi người cùng tham khảo và tìm đọc nhé.

    ***
    Này em kia... - tự nhiên 1 ông chú chặn đường cô
    - Dạ? Có chuyện gì không chú? - Hiểu Nhi nghệt mặt ra nhìn
    - Chú? - ông ấy bật cười - lũ trẻ dạo này ghê thật, còn bày đặt giả ngơ. Vào đây, định trốn hả?
    - Á...á...chú à...có gì...từ từ nói chứ chú đừng nhéo tai cháu như vậy...Đau lắm ạ - Hiểu Nhi khóc thét lên, lâu lắm cô chưa bị nhéo tai
    Cuối cùng Hiểu Nhi bị bắt phải xách mấy cái thùng lên tận tầng 3. Không biết cái đứa trời đánh nào mà không chịu đi trực phạt, làm hại cô phải hao tâm tổn sức như vậy. Chưa kể đến việc sắp trễ giờ học. Tối qua cô mon men lên facebook thì nghe tin năm nay lớp cô sẽ bị ông thầy Khôi chủ nhiệm, khỏi phải nói sẽ thê thảm thế nào, vì vậy sáng nay cô đã cố gắng dậy sớm mà cũng...Hầy...khẽ thở dài, thì cũng tại cái số. Cô cũng định đưa bản tên hay thẻ học sinh hay chí ít chứng minh thư nhưng tất cả đã để trong cái ví, mà cái ví của cô lại ở nhà mới chết chứ. Mặc dù có cái chức "Vua thể thao" nhưng ông chú đó cũng không thể để cô gái chân yếu tay mềm như vậy làm việc chứ?
    Tất cả cũng tại cái đồng phục chết tiệt. Tại sao người ta không làm ra cái nào khác khác chút? Tại sao cô lại là người hứng chịu cái lỗi kĩ thuật lãng nhách này? Đang than thân trách phận thì điện thoại rung bần bật
    - Alo...Này, sao giờ này cậu chưa đến hả?? - con nhỏ Trang nhiều chuyện cứ hay ré ủm tỏi lên
    - Thì...đang bận chút việc, có lẽ đến trễ, cậu xin giúp mình đi mà
    - Sao giọng cậu kì thế? Cứ thỏ thẻ
    - Cúp máy đây
    Hiểu Nhi nhanh chóng giả bộ chăm chỉ, vừa canh chừng ông chú ấy. Bây giờ cô phải tìm cách thoát khỏi cái trường này. Hiểu Nhi...đã tới lúc chứng tỏ bản lĩnh của mày rồi. Ánh mắt cô thay đổi hẳn, cứng rắn và kiên quyết
    - Này...
    - A.... - Hiểu Nhi giật lùi, thở hồng hộc, mắt trợn ngược như vừa làm điều gì sai trái, nhưng nhìn kĩ bộ dạng của tên nhóc này, hình như là...
    - Bạn trực nhật sao? - giọng con trai gì đâu mà nhẹ nhàng thế không biết, bộ bị bê à?
    - Bạn gì mà bạn, này nhóc... - Hiểu Nhi bắt đầu giở món đàn chị bắt nạt ra - nhóc tới trực phải không? Chị đây...không phải học ở đây đâu, mà là ở Dương Doanh đấy, biết trường Dương Doanh không? - nhìn mặt cậu nhóc lờ ngờ là biết trúng kế rồi, cô lại tiếp tục cao giọng - Cho nên nhóc cứ trực tiếp đi ha, cũng còn vài thùng thôi. Chị đi đây
    Nói xong Hiểu Nhi chạy như bay về phía toalet, không quên mang theo giày. Nãy giờ lòng vòng chí ít cô cũng tìm được đường ra. Chỉ còn cách trèo tường vượt rào thôi. Nghĩ là làm, cô quăng đôi giày qua trước, rồi từ từ lấy đà, nhảy 1 phát lên cây qua là xong, dù có bị trầy chút xíu
    Thật không ngờ, mới cấp 2 mà cao lồng lộng rồi, tính ra phải cao hơn cô cả cái đầu, giọng Hà Nội đặc sệt, nghe thật êm tai. Nhưng không quan trọng, chủ yếu mặt tên đó cũng rất ưa nhìn, cái mũi à da cũng trắng nữa. Trời ơi La Hiểu Nhi, mày điên rồi! Đó chỉ là thằng nhóc cấp 2
    Hộc hộc...Hiểu Nhi chạy đứt hơi từ tầng 1 lên tầng 5. Chống tay lên tường, cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đau khổ, hối lỗi để làm mềm lòng ông thầy, chắc đầu năm không ai bắt ép gì đâu
    - Em...chào thầy ạ - cô khép nép cúi đầu làm 1 việc mà chưa bao giờ phải làm
    - La Hiểu Nhi, em đến trễ - ông thầy trề cái mặt đầy dầu mỡ xuống, làm Hiểu Nhi sợ vì độ xấu của ổng
    - Xin lỗi thầy, em...đau bụng
    quá! - Hiểu Nhi liếc liếc xuống dưới lớp tìm kiếm sự trợ giúp từ Trang nhưng chỉ thấy cái lắc đầu của nó
    - Hay thật. Hình như lớp này có 2 Hiểu Nhi, 1 là em, 2 là cái người mà em Trang nói là bị kẹt xe - cô ngậm ngùi đau khổ bị cả lớp cười cho 1 trận - lần đầu em phạm lỗi nên... - Hiểu Nhi ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh như cầu xin sau lời ấp úng của thầy - tôi sẽ phạt nhẹ thôi...Trực nhật trái buổi 3 ngày
    - Sao ạ? Sao nhiều thế ạ? - mắt tôi ngân ngấn nước
    - Em đã học ở cái trường này 2 năm mà chưa biết sao? Lớn rồi nên làm gương đi. Được rồi em xuống dưới lớp ngồi đi
    Hiểu Nhi tức giận, mặt đằng đằng sát khí đi xuống cuối lớp, nhất quyết ngồi 1 mình. Suốt 2 năm nay đã ngồi vậy rồi. Giờ phút căng như dây đàn này tốt nhất chẳng ai dám đụng vào cô, nếu không, sẽ phải lãnh toàn bộ hậu quả và 1 chút tiền bảo hiểm. Đợi thầy đi ra rồi, cả lớp lại nháo nhào lên, lâu rồi không gặp nhau, ai cũng nói như sé dẻ. Trang nhìn mặt Hiểu Nhi căng thẳng mà thần kinh muốn đứt cả ra
    - Hiểu Nhi... - Trang rung rung lắc lắc cánh tay cô, không có 1 cái liếc nhìn - xin lỗi mà...hay chút nữa mình dẫn cậu đi ăn kem nha, mình bao
    - Cũng được - cô cười khúc khích, dù sao được ăn chùa là sướng rồi
    Cả sân trường nhốn nháo, mấy đứa lớp 10 cứ ngơ ngơ nhìn mắc cười phết. Nhớ lúc đó Hiểu Nhi cô cũng vậy, nhưng năm đó...cô không thể nào quên được hắn ta, tuổi thơ ngây dại
    Lướt qua mặt cô là nụ cười quen thuộc, lại là hắn. Hiểu Nhi cố bước gần hắn, phải...chính là hắn - tên nhóc hồi sáng. Không ngần ngại, cô lên tiếng hùng hổ
    - Này, cậu nhóc - hắn ta quay lại, nhìn cô dịu dàng, cái nhìn làm cô ghét cay ghét đắng - nhìn gì, sao cậu lại ở đây, đây là trường cấp 3 đấy - hắn vẫn không nói gì, chỉ cười, giống như để mình cô độc thoại 1 mình, máu nóng trong người dồn lên - nhóc không hiểu sao, ở đây không phải là trường của cậu, về trường của mình đi
    - Hạo Nhiên à, đi thôi, ở đây toàn mấy người điên - từ xa 1 cậu bạn cao ráo chạy tới khoát tay hắn đi, bỏ lại 1 mình cô không có 1 câu trả lời
    - Cái gì đây! - Hiểu Nhi nghiến răng ken két
    Ngồi trong quán kem mà như ngồi trong núi lửa. Nãy giờ Hiểu Nhi đã ăn 3 cốc kem rồi mà vẫn chưa hạ hỏa. Còn Trang thì nhìn cái ví của mình mà thấy xót xa, đành bắt chuyện để làm giảm tốc độ ăn của cô
    ****
     

    Chia sẻ

    Đang tải...
    Đang tải...

Chia sẻ

Loading...
Đang tải...